Mama

Sau 2 năm, mẹ gầy hẳn đi vì lo lắng cho đám cưới chị hai, da mặt mẹ khô nám lại vì khí hậu chuyển tiết, có vẻ dễ mệt hơn nhiều vài năm về trước, và yếu đi trong tiếng nói lẫn suy nghĩ của mình. Và cũng như mẹ, bản thân tôi cũng đã đổi thay rất nhiều từ lần cuối 2 người còn bịn rịn gặp nhau chẳng ai thốc lên đc lời nào. Lần đó vào một cái đêm lạnh lạ kì của mùa hè San Francisco, tôi còn là một thằng nhóc ở Mỹ chưa đầy 1 năm, tiếng Anh tiếng Việt bặp bẹ lẫn lộn, mua một hộp cơm vẫn còn phải xòe tay xin tiền, và lúc ấy thật tình là tôi chưa biết lo là gì. Mẹ tôi trở về với biết bao âu lo và hoài nghi. Tôi gặp lại mẹ mình lần thứ hai trên nước Mỹ với cái lý do chẳng ai ngờ đến: đám ma của Ngoại.
Cái lần tôi lái xe dẫn mẹ đi chơi đầu tiên, mẹ có bảo “ước gì có Bố ở đây thấy con như thế này chắc sẽ rất vui”. Cái đám tang của Ngoại đã phá sản kế hoạch qua Mỹ hè này của Bố tôi, vì bao nhiêu tiền bạc đã phải lo cho mẹ sang đây và cái thời thế quỷ quái ko để yên cho Bố tôi một giây một phút thoải mái trong công việc. Đã 3 năm chưa gặp lại Bố & chị. Họ có khỏe hay bệnh, cao thấp lùn béo ra, tôi cũng chẳng được tận mắt thấy. Dạo gần đây bố tôi bị bệnh nặng, bị đau các khớp xương, có lần kia tôi lo gần muốn khóc. Bố tôi cao to thế chứ trong người đủ thứ bệnh, mà lúc nào cũng quên mình vì gia đình, có bệnh cũng chẳng buồn nói ai biết, để nặng rồi mới lòi ra, lúc đó ai cũng lo hoảng lên. Còn chị tôi thì lúc nào cũng nói dối là “bên này ai cũng khỏe hết cả”. Cái lòng thành của họ lúc nào cũng để tôi trong bóng tối, làm tôi tự nghĩ mình thiếu trách nhiệm. Những lần mẹ tôi nhỏ to về một chuyện nào đó tôi chưa bao giờ biết đến, tim tôi nó nhói lại, khó chịu vô cùng, cảm giác như mình thiếu đc tôn trọng mặc dù tôi biết chả ai có ý đó cả. Những mâu thuẫn nhỏ nhặt của mẹ con tôi cũng chỉ xoay quanh như thế, làm cho 7 tuần ở đây của bà lo âu nhiều hơn thoải mái - buồn nhiều hơn vui.
Chẳng có buổi tiệc nào mà ko tàn. Nhưng tiệc vui thì lúc nào cũng vẫn hơn. Tôi tiếc cho 7 tuần bên nhau của 2 mẹ con ko trọn vẹn, còn quá nhiều thứ để phải lo, bao nhiêu đòng gánh trên vai mà có biết bao giờ tôi mới xóa bỏ hết đc.
Mẹ tôi đang ngủ. Mai là mẹ về rồi. Tôi muốn gọi mẹ dậy để nói mẹ đừng lo lắng gì cho tôi nữa, cứ thoải mái và mạnh mẽ như trước đây, chăm sóc cho bố để tôi còn đc yên tâm. Đã trải qua biết bao lần sóng gió, bị đời vùi dập, tôi đã tự mình đứng dậy chẳng nhờ đến giúp đỡ từ ai. Nhưng nay lại quá yếu đuối để nói lên câu yêu thương, để mẹ tôi ngủ trong lo lắng suốt hơn 50 ngày qua và nghiệt ngã hơn càng gần ngày về, âu lo hiện rõ mồn một và tôi đây đứng yên bất tài chẳng làm gì khác hơn đc. Sẽ chẳng còn ai làm cơm cho tôi ăn nữa. Sẽ rất nhớ những lần đi ăn đồ Tàu với mẹ, những thâu quần áo mẹ giặt dùm, quán cơm Thái mẹ đi ăn cùng với Châu, những tấm hình trước vườn, những lần đi shopping lựa đồ cho Bố, những lúc mẹ bảo tôi chạy chậm lại trên freeway, những lần hỏi hang khi tôi đi học về, hay những lần đi Costco mà ngay cả bàn chải đánh răng mà mẹ cũng chọn mua sẵn và để trong closet phòng tắm.
Tôi ao ước mình mạnh mẽ lên hơn bao giờ hết.
Tôi ghét cái cảm giác phải đối chọi với cô đơn thế này. Mẹ trở về lại bên đó, tôi sẽ quay lại với bản thân mình - mặt đối mặt với những chu kì chán ngắt của cuộc sống mà ko có từ ngữ nào nói đủ được.
Ngày hôm nay, tôi lại đem chén cơm của mình vào phòng. Tránh cái nhìn của mẹ tôi để ko phải ai thấy cái mặc cảm của mình. Nhưng khác những bữa trước, hôm nay tôi ăn rất chậm, chén canh chua chát, và tô cơm mặn hơn đến lạ kì.