Chuyện tình cảm.
Thiệt ra mà nói thì quen bạn Châu lần này, mình đã rất hy vọng. Hy vọng ở nhiều mặt. Châu là một người biết suy nghĩ và có hiểu biết, khi mình làm gì sai là cô ấy nhắc nhở ngay lập tức. Trong quá trình quen cô ấy, mình cũng bỏ được kha khá mấy cái tật xấu như xài tiền bậy hay uống nước ngọt. Mẹ mình cũng đỡ phải lo lắng hơn khi mình phải sống ở đây một mình mà giờ đã có một người khác lo lắng. Gia đình mình cũng nhiều người biết, họ chúc mình hạnh phúc và thôi không bay nhảy nữa. Và cũng rất lâu rồi, kể từ mối tình đầu của mình với Khuê Nghi, mình mới có những suy nghĩ về tương lai, về nhà cửa, về hôn nhân một cách thực tế và nghiêm túc đến như vậy.
Đùng một cái, cô ấy xa lánh mình và chợt một phút chẳng ai ngờ đến, mình nhận được một cái email và cô ấy bảo rằng gia đình cấm tuyệt đối không cho hai đứa quen nhau. Mình đã rất rối và đã phải nhờ đến các bạn trên Facebook góp ý kiến cùng mình. Dĩ nhiên, cái mình suy cho cùng ko phải từ chuyện gia đình cấm đoán hay gì, quan trọng nhất là từ bản thân của cả hai đứa. Mình chấp nhận thử thách từ phụ huynh vì đối với mình cái đó là chuyện nhỏ. Nhưng mình cần niềm tin từ cô ấy để đi tiếp. Điều làm mình thất vọng nhất là sự bỏ cuộc vô điều kiện từ đầu của cô ấy. Hạnh phúc của bản thân ngay trước mắt mà ko nắm lấy thì ai giữ cho mình?
Thật ra mình chẳng buồn nhiều đâu. Nếu nói chẳng buồn gì thì mình nói láo. Nhưng sau vài tuần mà biết đc cô ấy yếu đuối thế này thì có quen vài năm để rồi bỏ nhau thì còn đau đớn hơn. Mình luôn tôn trọng quyết định của phái yếu - mình chỉ comment thôi. Chuyện cô ấy nghe lời cha mẹ ko quen người nhỏ tuổi hơn không phải là vô lý - mình chỉ nực cười thời đại ngày nay còn chuyện ngăn cấm chuyện tuổi tác ko cho quen nhau. Mình tự hỏi ko biết những người nay đã 30 tuổi có gì hơn mình ko ngoài cái danh nghĩa là “người lớn”?
Các bạn có cười mình cũng chẳng sao. Mình biết mình là một người ko có duyên với cái từ gọi là “relationship”. Mối tình đầu của mình kéo dài 4 năm, mối tình thứ hai là 6 tháng, mối tình thứ ba là 3 tháng, và chuyện lần này với Châu kéo dài đúng 5 tuần. Nó bắt đầu là một ngày thứ 2 và cũng kết thúc là một ngày thứ 2. Rất nhẹ nhàng, chẳng ai phải khóc lóc hay đau khổ gì cả. Mình cũng nên vui cho quyết định của cô ấy vì đúng là chả có ba mẹ nào đưa lời khuyên sai cả.
Tối nay mình vừa bỏ ra 2 tiếng để nói chuyện cùng mẹ & chị Vũ. Chị có nói mình là “dù gì đi nữa cũng ko nên give up, chắc nó cũng đang challenge thôi”. Mà giờ mình thấy, ko give up cũng chẳng đi đến đâu nữa. Chuyện tình cảm là con đường hai chiều - có qua có lại - giờ một người đã chẻ nhánh đi theo đường khác thì mình ganh đua hay cố gắng vì cái gì? Còn gì thiết tha khi người ấy đã bỏ mình thẳng thừng và kết thúc mọi chuyện bằng câu nói suốt 5 tuần qua chỉ “xem Nghĩa là bạn bình thường” & “sorry for the misunderstandings”. Bạn bình thường cũng được nắm tay & hôn đấy?
Cái số của mình là phải về Việt Nam rồi. Từ giờ đến lúc đó, coi như bỏ thời gian ra tập làm người lớn cho “chững chạc” & “bản lĩnh” theo như yêu cầu của bạn Châu đi =). Mình phiêu du trên mạng thế này là đủ ảo rồi. Ngần 2 năm cũng đem lại bao nhiêu phiền toái chẳng ích lợi gì. Chắc cũng đến lúc ngừng ham chơi và làm chuyện có lý lẽ hơn.
From now until the day we meet again, my friends, be real ;-)
-
ogtoma-rinki liked this
-
dedlena liked this
-
nghia-nguyen posted this